Miền tây sông nước với nhiều sông ngòi chằng chịt và xen lẫn là những ruông lúa mênh mông. Ngoài ra, biển miền tây cũng là một nét độc đáo của vùng. Từ xa xưa ông cha ta đã biết đánh bắt cá với lưới, chài, vó,...và nó đã ăn sau vào trong máu của người miền tây, với đầu óc sáng tạo của người Việt Nam ta chế tạo ra nhiều cách để đánh bắt cá với tên gọi khác nhau đó là nghề " đi mong" hay còn gọi là "trược ván bắt cá". Khi đến với biển Trà Vinh chúng ta sẽ bắt gặp nhiều ngư dân đi mong trên biển và có dịp tìm hiểu thêm về nghề này.
"Mong" được tạo thành từ miếng ván mỏng rộng ba tấc, dài 1m, không quá dày để bớt sức nặng, cũng không quá mỏng vì sẽ mau mòn. Dùng làm phương tiện di chuyển trên bùn lầy để thả lưới bắt cá, sò,...Nguyên liệu làm Mong cũng rất bình thường từ những loại cây quen thuộc như me nước, mù u, ...người ta còn đóng cho “mong” quai cầm, chỗ để giỏ đựng, có người kỹ lưỡng còn lót thêm miếng cao su để lúc chân quỳ lên không bị ê buốt.
Khi thực hiện bắt cá người dân phải thường khom cúi người để trượt ván, để đánh bắt được một còn cá con sò thật không dễ dàng gì. Những ngày bội thu nhiều cá, luôn là mong ước lón nhất của người dân vùng biển vì đơn giản họ chỉ sống nhờ vào đánh bắt cá. Người ta thường nói không có gì là mãi mãi, nghề cá cũng vậy lúc nước lên nước xuống thì cũng đồng nghĩa với việc cá ít cá nhiều cho nên cuộc sống của bà con nới đây cũng đi theo con nước. Nhưng nếu gọi là nghề đã ăn sâu vào chúng ta thì dù khó khăn đến đâu thì cũng không đành lòng từ bỏ nó, chính vì vậy nghề Đi Mong vẫn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Đến với Trà Vinh nghề Đi Mong không chỉ là nghề bình thường mà đã được xem là một nền văn hóa riêng tại nơi đây, vào hằng năm lại có lễ hội " đua mong" là một nghi thức không thể thiếu.
Tuy nhiên, hội thi “đua Mong” giờ đây không còn nữa, có lẽ vì biển ngày trở nên nghèo nàn, cũng có lẽ chén cơm manh áo, vì chuyện sinh nhai…
Và dù là lý do gì đi nữa thì một nét đẹp văn hóa được lưu giữ hàng trăm năm đang bị lãng quên.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét